MỘNG DU

 

Đêm lẻn vào giấc ngủ

Giấu đi vài mùa trăng

Ta mộng du trốn vợ

Giấu đi vài nếp nhăn

Ngày bình yên mặn đắng

Tháng ồn ào ngọt căm

Ta trôi vào xa vắng

Cơ man trăng là trăng…

P/s: Một tỉ năm rồi trong tôi không là thơ.