“Mỗi khi hoa mùa thi về, trong em dâng trào nỗi nhớ, cánh hoa lặn vào trang sổ, vần thơ tuổi đời học trò..” Nỗi buồn ứa máu ấy đến với tôi qua tiếng radio giữa một đêm trùng dương biền biềt sâu thẳm.

Lên ca lúc 00h, đi qua vùng biển này sẽ không có sóng điện thoại, tôi tự nhủ với mình như vậy. Nhìn vào hải đồ, lướt qua một lượt màn hình rada và các thiết bị hàng hải, tôi chậm rãi châm một điếu thuốc và hút một hơi dài cho màn đêm trước mặt mau choàng tỉnh.

Bầu trời tháng 5 không tối đen mà sao sa trắng lòa trước mặt, đâu đó có vài làn mây ướt bay ngang qua phía mũi tàu dập dềnh gối sóng bạc. Tôi rít thêm một hơi dài nhả khói cho vật vờ buồng lái rồi tiện tay bật chiếc radio dò tìm tiếng mẹ.

Tôi giật thót mình, không phải đã dò được đài Tiếng Nói Việt Nam mà sự trùng hợp ngẫu nhiên khi đài đang phát bài hát của cha tôi Hoa mùa thi chỉ còn nửa cuối lẫn trong tiếng nhiễu loẹt xoẹt vô tuyến.

“…Nhớ mãi một thời đã qua, tuổi hoa ấm nồng trang sách, mái trường nơi bao thân thiết, cho em kỷ niệm một thời, hoa mùa thi đỏ rực trời, cháy trong lòng em nỗi nhớ, bạn bè bây giờ muôn ngả, nhớ nhau tiếng nói nụ cười, bạn bè bây giờ muôn ngả, cho em nhung nhớ một thời…”

” Phượng không thơm, phượng chưa hẳn đã là đẹp, nhưng phượng đỏ và phượng nhiều, phượng có một linh hồn sắc sảo mênh mang. Phượng không phải là một đóa, không phải vài cành; phượng đây là cả một loạt, cả một vùng, cả một góc trời đỏ rực. Mỗi hoa chỉ là một phần tử của cái xã hội thắm tươi; người ta quên đóa hoa, chỉ ngó đến cây, đến hàng, đến những tàn lớn xòe ra, trên dậu khít nhau bằng muôn ngàn con bướm thắm. Màu hoa phượng chói lói, sinh sống như sắc máu người. Ấy là lời kêu kỳ bí của mùa hè; trong nắng chói chang, mùa hè thét lên những tiếng lửa…”

Hoa mùa thi của nhạc sỹ Hồ Thùy không hát về nỗi buồn nhưng lại chạm đến một nỗi buồn biền biệt tháng năm, làm cho người nghe có cảm giác đang trườn lên cảm xúc mà càng giãy đạp thì khối cảm xúc ấy càng nặng trĩu và ứa máu. Biết gọi nỗi buồn ấy là gì đây, tôi tạm gọi nó là thứ buồn bã của mùa thi.

Đêm cứ trôi đi và ngoài kia những con sóng cuộc đời vẫn mơ hồ nhấp nhổm. Tôi lại thêm một lần tự hỏi cuộc đời mỗi con người đã bao lần từng ứa máu nỗi buồn biệt ly, nỗi buồn học trò, nỗi buồn hoa mùa thi đỏ rực trời.

Bài hát đẹp vì nó không mô tả một nỗi buồn nào hết. Nhưng nó đáng nhớ, đáng nghe, và đôi khi khiến người ta ứa máu bởi ca từ đã chạm đến cái thế giới thẳm sâu của ký ức của biết bao thế hệ từng muốn chôn vùi. Nhưng không thể chôn vùi nổi dấu ấn về một thời hoa đỏ, về mái trường, tình yêu ta say đắm, nơi một thời ôm hoài bão tươi xanh

Chúng ta phải chấp nhận một sự thực luôn hiện hữu khi tháng 5 ùa về, đó là máu lửa phượng vĩ, đó là rợp trời hoa mùa thi và biết bao bổi hổi bồi hồi trong trong đó. Chỉ có nỗi nhớ thôi thì chưa đủ một khát vọng mùa hè. Tôi nghĩ Hoa mùa thi như nhiều phím tơ đàn tâm tư rung khẽ của biết bao thế hệ học trò.

Kalimantan 5/2010