Giáo đường chiều không em

0
1041
Ảnh: Lưu Đoan

Giáo đường chiều không em

Anh chết lặng trong giáo đường nhạt nắng

Chiều vắng rồi gió cũng phong rêu

Em không đến mình anh không đốt nến

Thánh ca buồn nên vẫn đau thương

Ở ngoài kia tận cuối con đường

Chiếc lá mỏng dường như xanh xao quá

Không có em chúa cũng thành xa lạ

Mình qua chiều chớp mắt phiêu linh

Chỉ có anh một mình vẫn lặng thinh

Nghe chuông lắng thành hình kỷ niệm

Cánh chim hư vô nóc nhà thờ thoáng hiện

Cũng mất hút vào vợi diệu em ơi…

Tôi không nhớ rõ mình bắt đầu làm thơ vào năm nào nhưng đây là bài thơ tôi viết khi bắt đầu vào trung học, nghĩa là khoảng năm tôi mười sáu tuổi. Mười sáu tuổi, chưa biết tình yêu là gì, nó ngọt hay mặn, cay hay đắng, chua hay chát chỉ biết cứ phải bấn loạn và màu mè như vậy…

Tôi ngoại đạo nhưng lại có duyên nợ với bóng hình nhà thờ trầm mặc, những tiếng chuông vằng vặc nhấp vào xa vắng, và trăm ngàn tà áo trắng yên lành dáng dấp thánh ca. Thời cấp hai, học ở trường chuyên thị xã Thái Bình ( không hiểu sao tôi vẫn thích gọi Thái Bình là thị xã mặc dù nó đã lên cấp thành phố nhiều năm nay ) ngôi trường nằm kế bên nhà thờ và lọt thỏm trong khu giáo dân, ngay cả các phòng học cũng kế thừa lối kiến trúc cơ đốc.

Nhà thờ và những vui buồn xóm đạo đã tan chảy vào đám hồng cầu của tôi tự bao giờ không hay, lúc nào nó cũng có vẻ gì đó thanh vắng, buồn khổ và rối rắm yêu thương.

Lên đại học, nhiều năm dài tôi trọ học ở một gia đình có đạo chính thống thành thử tháp chuông nhà thờ cứ dần cao vút trong tâm tưởng, tôi thường xuyên đi lễ với Nga và Loan, hai đứa em mà tôi từng nhắc đến trong Mùa đông của tôi và thỏi son ngày 20 tháng 10, có những chiều buồn tôi lang thang dọc những biên ải yêu thương Hà Nội, gói ghém nhà thờ vào  chiếc máy ảnh cũ kỹ của Liên Xô mà giờ tôi không thể nhớ tên.

Giáo đường chiều. Ảnh: Ly Kiet

Cuối năm 2012 Dừng bước giang hồ, tôi trở thành công dân của thành phố biển Vũng Tàu,  những ngày đầu tôi ở tại nhà khách của PVD trên đường Bình Giã phường 8, mỗi sáng đi cà phê, mỗi chiều đi tản bộ tôi lại ngang qua những tháp chuông ngân.

Lục lại facebook đọc dòng cảm xúc năm nào: ” Ánh sáng lặng lẽ đi, bóng tối lẳng lặng về, bốn mùa bình thản ngọt ngào và đắng đót thời gian. Chỉ có ta, chẳng đánh cắp, chẳng nợ nần, chẳng xua đuổi mà sao vẫn sấp mặt, vẫn mải miết trên những con đường còn chưa quen gót.
Nơi nào là đồng cỏ, nơi nào là bình yên? Đã là ngựa hoang thì sao phải né vết thù? Đã là ngựa hoang thì sao biết mệt mỏi? Triết lý ấy đủ để ta sống một đời bình thường nhưng không tầm thường. Hôm nay không rượu ngon cũng chẳng bạn hiền còn mong gì giai nhân tri kỷ…Nắng dật dờ trên những gương mặt xa lạ, ngồi cafe, nghe mấy bản không tên của Vũ bất giác cũng muốn thành một làn khói trắng không tên…Buổi chiều buồn hơn cả thánh ca. Đi ngang xứ đạo nhớ lại mấy câu thơ thời trẻ trâu:

Xin em đừng trở lại
Tình nhớ đã nguôi ngoai
Xin em đừng thở dài
Ngại ngùng thương lên mãi
Quỳ trước chân tượng đá
Nhận một chút lạnh lùng
Thánh ca nào buốt giá
Mắt ta u buồn cùng
Khói thuốc tím vô cảm
Bước chân qua ngang tàng
Xin em đừng trở lại
Hoa mồ côi đại ngàn…”

Ảnh: Ngọc Vũ

Ở đời có những món chưa đến tháng thì chưa nên ăn, chưa đủ tuổi thì không nên uống, chưa đầy năm thì không nên đọc. Vậy nhưng tôi lại là kẻ hay đọc sớm. Năm 14 tuổi tôi đã đọc Tiếng chim hót trong bụi mận gai. Điều đó thật điên rồ. Đầu óc của tôi sớm trở thành người lớn, giáo đường luôn vắng em và thánh ca đồng nghĩa với những thú đau thương. Tôi lại bị ảnh hưởng nặng nề phong trào thơ mới, những đền đài đổ nát, những thành quách hoang tàn và những chiều rên rỉ nhớ…

Ra mắt cách đây hơn 40 năm nhưng tác phẩm Tiếng Chim Hót Trong Bụi Mận Gai vẫn khiến khán giả hiện đại say mê về những giá trị sâu sắc. Không phải ngẫu nhiên mà cuốn tiểu thuyết này sánh ngang với văn học kinh điển Cuốn Theo Chiều Gió ngay khi vừa xuất bản.

Tiếng Chim Hót Trong Bụi Mận Gai (tựa gốc: The Thorn Birds) là cuốn tiểu thuyết đầu tay của nữ y tá Colleen McCullough. Bắt đầu với truyền thuyết về một chú chim hót hay nhất thế gian và chỉ hót duy nhất một lần trong đời, Tiếng Chim Hót Trong Bụi Mận Gai xoay quanh lịch sử của gia đình Cleary mà trung tâm của nó là câu chuyện tình yêu giữa Meggie Cleary và cha đạo Ralph de Bricassart – một mối tình vừa trong sáng vừa táo bạo mà chỉ có thể gói gọn trong bốn chữ “nỗi đau tuyệt vời”.

Ánh sáng thiên đường. Ảnh: Ngọc Vũ

Chỉ còn mấy tiếng nữa giáng sinh về muôn nẻo đường đời. Chuông ngân xa, chuông reo vui, chuông an nhiên, xin chuông đừng buồn bã như những tháng ngày tôi đã đi qua. Dù là vắng em hay có em thì giáo đường luôn ấp ủ những giấc mộng lành. Và nếu là chim đừng ngại ngần những bụi mận gai. Cuộc đời luôn cần những tiếng hót như chim…